"Vâng ạ, mua cho Đại Hoàng ít đồ ăn nữa."
Bối Bối bây giờ đang cực kỳ kết Đại Hoàng vì ban nãy nó đã giúp cô bé đuổi ngỗng.
"Cháu với Đại Hoàng thân nhau nhanh phết nhỉ, tuổi hai đứa chắc cũng xấp xỉ nhau đấy."
Lâm Nhàn nghĩ ngợi một lát: "Nhưng ra ngoài lại phải gọi xe, phiền phức quá, để hôm nào đi rồi mua luôn vậy."
Bối Bối đang muốn đi ngay lập tức: "Thì chú mua một chiếc xe là được chứ gì!"
Thích nghe Bối Bối nói chuyện ghê, mua xe mà cứ làm như mua rau ấy, ra đường tiện tay chốt luôn một chiếc hay gì?
Anh chàng buông xuôi cũng kín tiếng phết, hot mạng lớn thế này, mua xe chắc dễ như bỡn.
...]
Mua xe à?
Câu này đúng là nhắc nhở Lâm Nhàn. Hiện tại trong tay hắn cũng có kha khá tiền, sắm một chiếc tầm hai ba trăm nghìn tệ là dư sức.
Trước kia ở trong làng ít đi lại, nhưng sau này chắc chắn sẽ phải chạy ngược chạy xuôi nhiều, mua xe tính ra rất thiết thực.
"Vậy để chú đố cháu mấy câu nhé, nếu trả lời đúng hết thì chú dẫn đi, chịu không?"
Lâm Nhàn nghe lọt tai gợi ý của Bối Bối, nhưng hắn cũng không định gật đầu cái rụp.
"Dạ được, nhưng đừng hỏi khó quá nhé."
Bối Bối ngoan ngoãn gật đầu.
Thấy Bối Bối tự dưng ngoan ngoãn lạ thường, Lâm Nhàn nheo mắt, càng nghĩ càng thấy con nhóc này chắc chắn đang ủ mưu bày trò gì đó.
"Thế chú hỏi cháu, 7 + 3 bằng mấy nào?"
Lâm Nhàn hỏi thật, cũng không cố tình làm khó cô bé.
Bối Bối toét miệng cười: "Bằng 10 ạ."
Lâm Nhàn lắc đầu: "Sai bét! 7 + 3 bằng 8 mới đúng."
???
Bối Bối xòe ngón tay ra, bắt đầu lẩm nhẩm đếm: "1, 2, 3, 4..."
"Rõ ràng là bằng 10, chú ăn gian!"
Bối Bối đếm đi đếm lại hai lần, tính kiểu gì cũng ra 10.
"Thế để chú lấy ví dụ cho cháu xem nhé, Quốc khánh có phải được nghỉ bảy ngày không? Tết Trung thu có phải nghỉ ba ngày không?"
Lâm Nhàn tra số ngày nghỉ lễ trên mạng rồi đưa điện thoại cho Bối Bối xem.
Bối Bối ngơ ngác: "Nghỉ bảy ngày với nghỉ ba ngày thì sao ạ?"
"Thế cháu nhìn lại lịch nghỉ Quốc khánh cộng với Trung thu năm nay đi, đếm thử xem có đúng là 8 ngày không."
Lâm Nhàn mở lịch lên cho Bối Bối đếm.
"Ơ? Chắc chắn là lịch in sai rồi, không tính, không tính!"
Bối Bối chả hiểu sai ở đâu, nhưng lập tức chối bay chối biến.
[Lạ lùng ghê, đứa con nít năm tuổi còn tính ra, sao lịch lại tính sai được nhỉ?
Làm gì được nghỉ 8 ngày, với dân văn phòng nghỉ hằng tuần hai ngày thứ Bảy Chủ nhật, trừ đi mấy ngày làm bù thì tính ra chỉ được nghỉ có 4 ngày thôi!
Tôi thấy anh chàng buông xuôi chán cái nick này rồi, cứ thích đùa giỡn trên bờ vực bay màu cơ.
"Được rồi, được rồi, chú đố thêm một câu dễ hơn nhé."
Lâm Nhàn bật cười, tiếp tục hỏi: "Trứng do gà mái đẻ ra gọi là trứng gì?"
Bối Bối buột miệng đáp ngay: "Trứng gà ạ."
Lâm Nhàn lại hỏi: "Thế trứng đà điểu đẻ ra thì gọi là gì?""Trứng đà điểu ạ, dễ ợt."
Lâm Nhàn hỏi tiếp: "Thế còn chim cút thì đẻ ra trứng gì?"
Bối Bối tự tin đáp: "Trứng chim cút ạ!"
"Ha ha ha, thông minh lắm, nhất là câu cuối trả lời chuẩn không cần chỉnh!"
Lâm Nhàn phủi mông đứng dậy: "Thu dọn chút đi, chuẩn bị vào thành phố mua sắm nào!"
"Vâng!"
Bối Bối hớn hở gật đầu, cuối cùng cũng được ra ngoài rồi.
Độ lanh lợi của Tiểu công chúa còn kém xa Thần Thần, cuộc sống nhung lụa đã bào mòn IQ của cô bé mất rồi.
Tám chín phần mười là thế rồi, miệng Anh chàng buông xuôi thì phun ra được lời gì tốt đẹp chứ, chắc chắn là đang trêu Bối Bối rồi.
"Đừng vội, trước khi vào thành phố, cháu phải làm chút việc đã."
Khóe môi Lâm Nhàn nhếch lên: "Học tưới rau với chú đi, sẵn tiện quay luôn tập 'Cẩm nang nhập môn nông dân'."
"Không chịu đâu! Sao lại bắt cháu tưới rau chứ!"
Bối Bối lập tức xụ mặt: "Cháu muốn ra ngoài cơ!"
"Có làm thì mới có ăn, cháu giúp chú làm việc, chú mua đồ cho cháu, thế là quá hợp lý rồi còn gì?"
"Nếu không thì chú dựa vào đâu mà dẫn cháu đi? Dựa vào việc cháu la hét om sòm à?"
Lâm Nhàn lại ngồi phịch xuống, chuẩn bị tiếp tục livestream.
"Được rồi! Cháu tưới rau với chú là được chứ gì! Nhanh lên đi ạ!"
Đôi mắt Bối Bối đảo liên tục hai vòng, nghĩ đến kế hoạch của mình, cô bé đành cắn răng nhẫn nhịn.
Lâm Nhàn nghi ngờ liếc Bối Bối một cái, đồng ý nhanh thế cơ à?
Xem ra mưu đồ không hề nhỏ đâu!
Lâm Nhàn đưa gáo nước cho Bối Bối trước: "Cháu tưới thử đi, rồi chú sửa cho."
"Tưới cái này ạ?"
Bối Bối múc một gáo nước, vung tay hắt mạnh ra ngoài, nước bay đi rõ xa.
Sau khi cô bé hắt liên tiếp vài lần, Lâm Nhàn liền hô dừng lại: "Mọi người nhìn kỹ nhé, hôm nay chúng ta sẽ học cách tưới nước."
"Thấy chưa, phải tưới vào phần gốc, không được hắt trực tiếp lên lá. Lượng nước phải vừa phải... Gáo nước phải cầm ngay ngắn, đừng để đổ tung tóe ra đất..."
Lâm Nhàn làm mẫu tưới thử hai lần rồi đưa lại gáo nước cho Bối Bối: "Được rồi, phần còn lại giao cho cháu đấy."
"Dạ!"
Bối Bối tuy không tình nguyện nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Cô bé bắt chước dáng vẻ vừa rồi của Lâm Nhàn, tưới vào gốc của một hàng rau cải nhỏ, nước nhanh chóng thấm xuống đất.
"Sao cây này lại lùn thế ạ? Còn cây kia sao lại nở hoa vàng?"
Bối Bối vừa tưới vừa hỏi, hầu hết các loại rau cô bé đều không biết.
Anh chàng buông xuôi cứ canh cánh trong lòng việc biến cư dân mạng thành nông dân nhỉ, cái cẩm nang nhập môn này vẫn còn quay tiếp kìa.
Sao cứ thấy Bối Bối càng ngày càng hiểu chuyện thế nhỉ, có gì đó sai sai.
......]
Đợi đến khi tưới xong xuôi, Lâm Nhàn cũng đã thu dọn đồ đạc, vung tay lên: "Vào thành phố!"
"Tuyệt quá!"
Bối Bối cười tít mắt, ra ngoài nhất định phải tìm người cầu cứu, trị cho tên đại ác ôn này một trận trước đã.
Trên xe công nghệ.
Bối Bối cố nén sự phấn khích trong lòng, thầm tính toán xem lát nữa đến siêu thị sẽ chỉnh Lâm Nhàn thế nào.
Chiếc xe nhanh chóng đến nơi.
Bối Bối nhìn bức tường kính sang trọng và logo xe hơi khổng lồ, đôi lông mày nhỏ nhíu chặt lại: "Đồ lừa đảo! Chỗ này làm gì phải siêu thị!""Tất nhiên là không rồi! Cháu mua đồ ăn vặt xong thì chú cháu mình mang về kiểu gì?"
Lâm Nhàn liếc nhìn khu đại lý ô tô: "Chú tiện thể mua chiếc xe, vừa hay để chở đồ về luôn."
["Tiện thể mua chiếc xe"? Nghe có giống tiếng người không? Giọng điệu của Anh chàng buông xuôi tự nhiên như kiểu đi chợ mua mớ hành vậy!
Ái chà! Anh chàng buông xuôi cuối cùng cũng ra dáng hot streamer rồi đấy, ra tay hào phóng thế này, chiếc xe đó kiểu gì cũng có một phần tiền của tôi.
[......]
Bối Bối bị cái lý sự cùn này làm cho tức á khẩu, chỉ biết phồng má, đi theo hắn vào cửa hàng 4S.
Vừa bước qua cửa, một nữ nhân viên bán hàng đã mỉm cười ra đón.
"Dạ chào anh! Anh đến xem xe ạ? Em có thể hỗ trợ gì cho mình không?"
Nữ nhân viên bán hàng nhìn lướt qua Lâm Nhàn, bộ dạng ăn mặc xuề xòa của hắn khiến cô ta hơi thất vọng.
Nhưng khi thấy Bối Bối dát toàn đồ hiệu trên người, nụ cười của cô ta lại chân thật hơn vài phần.
"Đúng thế, xem xe! Lấy xe có sẵn, loại nào chứa được nhiều đồ nhất ấy!"
Lâm Nhàn đi thẳng vào vấn đề, ra dáng đại gia thứ thiệt.
Chứa được nhiều đồ nhất?
Nữ nhân viên bán hàng hơi sững người, nhưng nhanh chóng phản ứng lại: "Dạ bên em vừa về một lô xe mới, anh xem qua chắc chắn sẽ ưng ý ngay ạ!"



